Google
Hiển thị các bài đăng có nhãn lễ Giáng sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lễ Giáng sinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

NHỮNG CÂU CHUYỆN PHẢI ĐỌC TRONG NGÀY NOEL




Các câu chuyện cho ngày Giáng Sinh - CayPhaLe.com
Đọc truyện đêm Giáng Sinh

NHỮNG CHIẾC HỘP

Có hai ông cháu sống nghèo khó trong một túp lều, khó khăn lắm mới đủ ăn đủ mặc. Đứa cháu tủi thân vì không có quần áo đẹp như bọn trẻ cùng xóm, lại thường bị bọn chúng giễu cợt. Nhất là mỗi dịp lễ Giáng Sinh, chẳng bao giờ có một cây thông hay một món quà trong túp lều.

Noel năm cậu mười tuổi, ông cho cậu hai chiếc hộp: một chiếc màu đen, một chiếc màu vàng. Hai chiếc hộp được đặt cạnh nhau và cố định ở nóc tủ. Ông bảo nó phải để ở đấy thì mới “thiêng” và tiếp: “Khi cháu buồn, hãy nói với hộp đen. Khi vui, cháu hãy tâm sự bên chiếc hộp màu vàng”.

Dù hai chiếc hộp đó chưa hẳn là món quà nhưng cũng là một niềm an ủi dịp Noel, nên cậu bé theo ông trút cả nỗi buồn và niềm vui vào hai chiếc hộp. Cậu thấy khi vui mà tâm sự cạnh cái hộp vàng, niềm vui như được nhân lên. Còn khi buồn và nói chuyện với chiếc hộp đen, nỗi buồn vơi di hẳn. Hai chiếc hộp, cũng làm khuây khỏa đi những nỗi tủi thân bực bội của cậu bé nghèo.

Rồi một ngày vì quá tò mò, cậu mở nắp hai chiếc hộp: Đáy chiếc hộp đen có một lỗ thủng. Cậu hỏi: “Ông ơi, những nỗi buồn của cháu đâu rồi ?”. Người ông đáp: “Chúng đã rơi ra và bay mất !” . Rồi ông tiếp: “Còn chiếc hộp màu vàng không thủng để niềm vui và những điều may mắn sẽ ở lại mãi với cháu !”.

Còn bạn, bạn có những chiếc hộp nào cho riêng mình rồi ?


MỘT LY SỮA 

Một cậu bé nghèo phải bán hàng rong kiếm tiền học. Ngày nọ thấy mình chỉ còn một hào, mà bụng lại đói, cậu sang nhà bên cạnh xin ăn. Một phụ nữ mở cửa. Quá bối rối, lẽ ra phải xin ăn, cậu lại xin uống. Đoán là cậu đang đói, người phụ nữ đã mang đến cho cậu một ly sữa lớn.

Nhắp xong ly sữa, cậu hỏi: "Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ". Người phụ nữ đáp: "Cháu không nợ gì cả. Mẹ cô đã dạy là không được nhận tiền trả cho lòng tốt". Cậu cảm kích : "Cháu xin ghi lòng tạc dạ công ơn này". Trước đó, gần như muốn đầu hàng trước số phận, nhưng lúc này đây, cậu thấy khỏe hơn và niềm tin của cậu vào con người cũng nên mãnh liệt hơn.

Nhiều năm sau người phụ nữ bệnh nặng. Người ta mời tiến sĩ Howard Kelly chẩn bệnh, vì các bác sĩ khác đều bó tay. Khi nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, mắt ông ánh lên một tia sáng. Ngay lập tức ông tới phòng người bệnh và nhận ra ngay vị ân nhân xưa, ông dốc sức cứu chữa ... và thành công : Ân nhân của ông khỏi bệnh !

Tiến sĩ đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hóa đơn viện phí. Ông viết vài chữ bên lề của tờ hóa đơn và nhờ người trao cho người phụ nữ. Cầm tờ hóa đơn, bà nghĩ là sẽ phải dùng cả đời cũng không trả hết được.

Bỗng có cái gì đó khiến bà chú ý và ... bà đã đọc được những dòng chữ này: Trị giá hóa đơn bằng một ly sữa". Ký tên : Tiến sĩ Howard Kelly.


Quà tặng Noel - CayPhaLe.com
Quà tặng Noel

HỘP NỤ HÔN

Thời buổi kinh tế khó khăn,


Người cha đã phạt cô con gái nhỏ vì đã làm mất những tờ giấy giá trị. Ông lại khó chịu hơn khi thấy cô bé lấy những tờ giấy ấy gói một cái hộp và đặt dưới cây thông Noel.

Sáng hôm sau, 
Cô trao cái hộp cho ông và nói: "Con tặng ba". Người cha xấu hổ vì đã quá đáng, nhưng lại giận dữ hơn khi thấy hộp trống rỗng: "Khi con tặng một gói quà cho bất kỳ ai, thì phải có thứ gì ở trong đó chứ". Cô bé nói trong nước mắt: "Có đấy chứ. Con đã đặt vào đấy nhiều nụ hôn lắm. Nó đây mà !". Biết mình đã quá hấp tấp, người cha ôm chặt cô con gái nhỏ và xin cô tha thứ cho thái độ giận dữ không đáng có của mình.

Thời gian ngắn sau,
Cô bé bị tai nạn giao thông. Người cha đã đặt cái hộp ấy ở đầu giường suốt quãng đời còn lại của mình. Mỗi khi thấy thất vọng hay gặp phải những vấn đề khó khăn, ông lại mở hộp, lấy ra "một nụ hôn ảo" để nhớ cô con gái đã khuất.

Bạn ơi,
Ai cũng có một tài sản quý cho riêng mình, là cái "hộp đựng tình yêu" và những nụ hôn ngọt ngào của gia đình, người thân, bè bạn gởi ... Xin đừng quên điều này, và hãy cố gắng sống nó cách trọn vẹn, để những gì ta nhận được hàng ngày không trở nên vô ích.

CÂU CHUYỆN CHIẾC XE ĐẠP

Ngày 23/12, cô bé Rose ngỏ ý với cha là cô : "Con muốn có một xe đạp hơn mọi thứ khác". Xe đạp tặng cô bé ở thời điểm này đã gây khó khăn cho ông, vì tất cả chuẩn bị "để mọi người "nhận" vào ngày Noel đã hoàn tất ... trong tình trạng "ngân khoản cạn kiệt".

Đêm Noel,
Lúc 21giờ, Rose và các em trai đang cuộn mình trong nệm ấm, thì cha cô lại cặm cụi trong nhà kho vì nghĩ rằng cha mẹ đâu có thể thất hứa với con cái: Ông đã mất gần bốn giờ đồng hồ lấy ... đất sét làm thành một chiếc xe đạp nho nhỏ.

Ngày Giáng sinh,
Rose mở thùng quà và thấy cái xe đạp bằng đất sét cùng với tấm thiệp. Đọc thiệp rồi cô bé òa khóc: "Không bao giờ con có được xe đạp nào đẹp bằng cái xe cha đã tặng. Cha đã cố gắng để con vui trong ngày lễ. Con đâu biết cha đã không còn tiền. con xin lỗi vì đã vòi vĩnh cha". Cô bé rất hạnh phúc với món quà.

Bạn ơi,
Đâu phải ai cũng có thể mua được một xe đạp bằng đất sét ... như cha cô bé đã tặng. Món quà giá trị không thuần túy ở hoàn cảnh, khả năng tài chính của người tặng ... nhất là còn tùy ở "tấm lòng" người đó nữa. Xin bạn luôn nhớ giùm tôi câu này nhé : "Của cho không bằng cách cho ! "



Merry Christmas 2012Cây pha lê Cát Tường sưu tầm



Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

CÂU CHUYỆN QUÀ TẶNG THẦY CÔ NGÀY 20-11


Hi bạn,

Nhân ngày 20/11 sắp đến, Cây pha lê Cát Tường xin gửi đến các bạn một câu chuyện ngắn cảm động mà mình mới xem được trên Internet. Đây là một câu chuyện không mới nhưng bản thân mình nghĩ nó hoàn toàn không lỗi thời tí nào, nhất là trong thời điểm hiện nay khi cách nhìn nhận việc tặng quà cho thầy cô hình như cũng đã có khá nhiều thay đổi. Một chút lắng đọng lại vậy ....

cau-chuyen-ngay-20-11-cayphale.com


Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa”.

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. 
  1. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người chung quanh”. 
  2. Cô giáo lớp 2 nhận xét: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”. 
  3. Giáo viên lớp 3 ghi: “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. 
  4. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”.
Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà Noel gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy.

Quà noel của em đem tặng cô một món quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở quà tặng ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em”. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em”. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời”. Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard – giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em

(Cây pha lê Cát Tường sưu tầm trên Internet)